Tại
vườn hoa bãi đá sông Hồng, Đại sứ Giles Lever đọc thơ, chúc người dân
Việt Nam công danh tấn tới, sức khỏe nhiều, quan hệ hai nước hữu nghị và
hợp tác cùng phát triển.
Nhân dịp năm mới Bính Thân, Đại sứ Lever gửi bài thơ chúc Tết do ông cùng nhân viên đại sứ quán sáng tác tới nhân dân Việt Nam.
"Mừng Xuân Bính Thân, xin kính chúc An Khang – Thịnh vượng – Hạnh phúc hơn Tân niên đem lại nhiều Tài Lộc Công danh tấn tới, Sức khỏe nhiều
Anh Quốc – Việt Nam hai nước ta Đối tác Chiến lược càng tiến xa Hữu nghị - Hợp tác cùng Phát triển An ninh – Thịnh vượng – Tăng trưởng đều
Năm tới sẽ có nhiều điều mới Xin mời kết nối với chúng tôi Với nhau ta sẽ cùng chia sẻ Thông tin cập nhật – Facebook mà!"
Ông Lever trở thành Đại sứ Vương quốc Anh tại Việt Nam từ năm
2014. Cách đây hơn 20 năm, ông từng làm bí thư thứ hai tại Đại sứ quán ở
Hà Nội.
Đại sứ New Zealand mang bánh chưng tự gói cho người vô gia cư trong đêm
Giữa
đêm đông lạnh giá, Đại sứ New Zealand tại Việt Nam Haike Manning cùng
học sinh trường THCS Nhật Tân và một tổ chức từ thiện đã mang bánh
chưng, quà Tết đến cho người vô gia cư trên đường phố Hà Nội.
Nhật Quang
Đại sứ Mỹ tham gia hiến máu cho bệnh nhân trong dịp Tết
Đại sứ
Mỹ tại Việt Nam Ted Osius sáng nay tham gia hiến máu nhằm khuyến khích
mọi người cùng trao món quà Tết cho các bệnh nhân đang gặp khó khăn.
Đại sứ Osius nhận giấy chứng nhận tham gia hiến máu từ Viện
phó Viện Huyết học - Truyền máu trung ương Phạm Tuấn Dương. Ảnh: VA
"Tôi hy vọng năm nay lượng người hiến máu sẽ cao hơn con số 200 của năm
ngoái. Dịp này thường sẽ có ít người hiến hơn nên chúng tôi tổ chức
nhằm góp phần giúp các cơ sở y tế có lượng máu nhất định trong Tết", ông
Osius nói trong sự kiện hiến máu của Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội.
Theo đại sứ, trong lần đầu tiên đại sứ quán tổ chức hiến máu năm
2012, có 60 người tham gia, con số tăng dần lên và đạt 200 trong 2015.
Số lượng người Việt Nam và nhân viên các sứ quán, tổ chức khác tham gia
tăng lên là dấu hiệu tích cực, cho thấy việc hiến máu đang trở thành thói quen của nhiều người.
Sự kiện của Đại sứ quán Mỹ có sự phối hợp với Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương.
Đại sứ Osius tham gia hiến máu cùng nhân viên của sứ quán. Ảnh: Nhật Quang
Ngày xưa
các Cụ vào “loại … hiếm” (1)
Ngày nay chỉ xếp “loại…tầm tầm”(2)
Nhưng còn phong độ, nhìn “ngon mắt”
Minh mẫn, tinh tường, pha chút….HÂM(?).(3)
Gặp nhau trò chuyện nổ như … pháo!
Xưng hô “Cậu - Tớ” vẫn như xưa
Chuyện nhà, chuyện nước, thôi đủ cả
Hát chán, mệt rồi, lại… “Hò lơ”.
Cái “Chất Quế Lâm” không thể mất:
“Mãi một yêu thương – Một dại khờ…” (4).
“Chúng ta thuở ấy” là quý hiếm
“Thời thế thế”, cố … chỉ “tầm tầm” (5)
Suốt đời, vẫn làm Người Tử Tế
Ai dám bảo rằng, chúng ta… Hâm (?).
Hà Nội cuối
năm Ất Mùi.3B – Trung Hải. Ghi
chú:
(1) – (2) - Các cụ K5 Quế Lâm, nay đều đã ở tuổi trên 70. Ngày xưa có câu:“Nhân
sinh thất thập cổ lai hi”. Nhưng ngày nay, tuổi thọ trung bình của người VN
cũng trên 70; vì vậy các Cụ chỉ xếp loại… “tầm tầm bấc trung” (tuổi thọ trung
bình).
(3) - Có “câu thơ tự trào” (các Cụ hay dùng để … hò lơ”: “Chúng ta là Hội Quế Lâm / Đa tình, đa
nghĩa, đa… Hâm, đa tài”.
(4) - Câu thơ trong bài thơ “Trường Chúng mình” rất hay của bạn Quang Trung. "Thôi cứ để trôi trong ký ức/ Một dòng sông lấp lánh tuổi thơ / Thôi hãy để yên trong lồng ngực / Mãi một yêu thương - Một dại khờ" //.
(5) - Đầu những năm 50 của thế kỷ trước. Bác Hồ, TW Đảng và CP đã đưa 1 số con
em cán bộ CM đi đào tạo để sau khi K/C thắng lợi về làm nòng cốt cho công cuộc
XD KT và BVTQ. Nhưng do “thời thế”… nên đa số sau này không phát huy được như
mong muốn. Nhưng vẫn giữ được bản chất và là người Tử Tế, có ích.
BBB-Tuyết lại rơi rất nhiều, nhiều nhất, chưa từng có từ xưa đến nay ở Sa Pa, Mẫu Sơn... và nhiều tỉnh khác trên biên giới phía Bắc, lại cả ở Nghệ An. Ngay cả ở Wasington, D.C và nhiều nơi ở Mỹ cũng có bão tuyết và tuyết rơi dầy kỷ lục... Người ta bảo đó là do biến đổi khí hậu của thiên nhiên, . Có lẽ là như vậy. Toàn cầu đang thay đối không chỉ khí hậu mà còn trên các lĩnh vực khác, về chính trị, kinh tế, xã hội...mà chúng ta đã thấy. Ở Việt Nam cũng có những thay đổi nhất định và nhân dân đang chờ mong có những "thay đổi" theo xu thế tiến bộ của thời đại, hợp với lòng dân. Tất yếu sẽ đến và phải đến. Chỉ có nhanh hay chậm mà thôi. Tạm gác lại chuyện chính trường, "chính chị - chính em" để nhìn tuyết rơi ở ta, ở Mỹ... ,để nhớ về... "tuyết của một thời" cũng khá ... xa xôi, nhưng vẫn còn tươi rói trong ký ức. Nhớ cảnh cũng không nhiều, vì ta không khó gì gặp lại... Nhưng nhớ nhất là những con người, những nụ cười, ánh mắt thân thương, những tấm lòng nhân hậu của các bà mẹ, người chi, người bạn và những em gái ở Lư Sơn - Quế Lâm, Kharkov, Matxcova..., ở Rumani, Balan, Tiệp Khắc, Đức và những nơi tôi đã sống giữa cái giá lạnh của tuyết băng mà vẫn ấm lòng. Đăc biệt là nhớ các bạn QL, các bạn VN khác cùng với tôi trong những "tháng năm băng tuyết" xa nhà , xa Tổ quốc mà nhiều người bạn nay đã đi xa vĩnh viễn, không thể nào gặp lại được nữa rồi, dù ta rất muốn và dù cho tuyết có rơi ... như ngày xưa. Bạn ĐVHùng người bạn LSQL đã cùng chúng tôi lần đầu tiên trong đời "đón" TUYẾT ở Lư Sơn, đến nay đã 63 năm; đã cùng chúng tôi trải qua mùa tuyết đầu tiên thời SV ở Kharkov đã 55 năm, người có thời gian liên tục sống với ... băng tuyêt cũng chừng ấy năm. Hôm nay đã từ xứ sở của băng tuyết về thăm gia đình, bạn bè và đón Tết cổ truyền ở VN. Nghe điện thoại của ĐVHùng, lại xem TV cảnh tuyết rơi ở Sapa, tôi thấy lòng bồi hồi như "nhưng bông tuyết của ngày xưa" lại hiện về. Tôi ghi lại mấy vần, xin mời Làng đọc.
Những lần “gặp” … tuyết. (Tặng Đ V Hùng và các bạn) Hà Nội trời rét hại
Sa Pa trắng tuyết rồi
mấy ngày nữa là Tết
nhìn tuyết rơi…. bồi hồi.
Nhớ lần đầu “gặp” … tuyết
Lư Sơn tuổi thiếu thời(1)
và lần cuối xa … tuyết
Matxcova trắng trời… (2)
Tạm biệt!. Quảng trường Đỏ
những nụ cười… xinh tươi
Tạm biệt!. Hẹn gặp lại
những bạn bè của tôi.(3)
Và những lần “gặp” tuyết
kỷ niệm xưa… còn tươi.
Kharkov5 năm trời(4)
là 5 lần cùng …. tuyết
đón Têt tràn niềm vui.
Xa nhà,xa Tổ quốc
có bạn bè cùng tôi(5)
vượt qua bao thử thách
quyết học để thành Người.
Lại có lần “gặp” tuyết
bên dòng Đanuyp xanh(6)
cô gái Ru* xinh đẹp/(*Rumani)
đôi mắt nhìn… long lanh.
“Gặp” tuyết ở Ba lan
văng vẳng nhạc Sôpanh…
Rồi Praha, Berlin(7)
Ở đâu tuyết cũng … trắng
Ở đâu cũng … đậm tình.
Nếu loài Người … nhân hậu
Trái đất mãi mãi… xanh.
dù tuyết băng … lạnh lẽo
hoa tươi, trái ngọt lành…
Thơ
Trung Hải Hà nội những
ngày tuyết rơi ở Sa Pa…( giáp Tết Bính Thân)
Ghi chú:
(1)- năm 1953 (Trường TNVN). (2) – Tôi ở Matxcova từ 1990 -1994.(3) Ngoài các bạn Nga, hồi đó ở Mát có nhiều bạn QL như P.Tr Long, P.Kiên, T.G.Lịch. Ng.Q.Bưu, H.Châu,
H.Hùng, NV Thuận…
(4) (5) Ở Kharkovthời SV (năm 61 – 66), có rất nhiều bạn QL &
QLLS-Internat các khối cùng học thường- chơi với tôi như: GLich, X.Thiên, Tr.Lương,
V.Vũ, HĐNghi, Tr.Kiều, M.Dương…(đã mất)
và Hữu Hùng, ĐVHùng,Tr.Trác, Thu Giang, L.Anh Minh,Tr.Hòe, Phan Nhã, …
Bạn ngoài QL có Trương Quang Được, T.V. Lộc, Ng.X.Cường, P.N.Điềm…
(6) - Ở Ruman 4 năm. Hồi đó có T.Thành, N.Tiến, Duy Tân… cũng ở đây.
(7)- Những nước mà tôi có dịp đến vào mùa băng tuyết. Ở đây, tôi có gặp Tiến
Nguyên và Phạm Nhật Vựng… -
3B-
Thời
gian qua ngồi quán nước vỉa hè, ngườita
có thể nghe được biết bao nhiêu là chuyện “bên lề ĐH”. Mà đã là chuyện vỉa hè
thì đố ai mà khẳng định được đúng sai, hư thực, cái nào là tin thất thiệt của
"phần tử thoái hóa, biến chất”, của “thế lực thù địch, phản động”, cái nào của “đồng chí ta”, do nội bộ
đấu đá tranh ghế kiểu “quân ta đánh quân mình”. Họ dùng mọi thủ đoạn như “ném đá dấu
tay”, “gắp lửa bỏ tay người”… để vạch áo
cho người xem lưng ...đồng chí, đúng ra là vạch mặt, kể tội nhau…
Vì thế, Dân có dịp được biết nhiều thông tin vào loại “thâm cung bí sử” lâu nay bị bưng bít… Tất
nhiên là những thông tin loại này, hầu hết là chưa được… “kiểm chứng”. Nhưng có
ai mà đi “kiểm chứng” mà xác minh thực hư, mà nếu đi xác minh hết thì còn ai mà...làm việc, mà đi họp Đại hội, hả Trời?!.
Người trong cuộc hoặc có liên quan, thì “Không
có ý kiến gì1.”, Tổ chức, Bộ 4T, Ban “Tuyên dáo”, các phương tiện TTĐC chính thống…
đều bảo nhau ... nhất tề“Im lặng”. Một sự
“Im lặng đáng sợ” và rất đáng trách.
Khổ một nỗi, trong thời đại CNTT bùng nổ,Thế giới phẳng, “Mạng” chằng chịt như … “mạng
nhện”, chẳng bịt mắt, bịt tai được ai, nên tất tần tật Dân đều nghe, đều thấy. (Mọi
ung bướu đang và đã di căn của quan lại triều đình, cùng bộ mặt thật đều bị
phơi bầy trước bàn dân thiên hạ. (Trong đó có cả thật, giả lẫn lộn, có bao
nhiêu% là đúng, là sai?). Dân không thể hiểu nổi và “không còn biết tin ai”.
Thông tin hỗn loạn và tù mù!.
Trao đổi với nhiều Cụ Làng ta, tôi thấy cũng tâm tư, bức xúc nhưcác Cụ, như biết bao người dân bình thường
trong cả nước, …
Nhưng biết làm gì hơn, khi tuổi cao, sức mọn(?!) đành chia sẻ với Làng vài điều
tản mạn bằng mấy vần mộc mạc . Nhân Đại hội, tản mạn , mấy vần “phục vụ kịp thời”… 1 –
Cũng như… Rứa
Đại hội đang diễn ra rồi
Mấy vần “thơ thẩn” viết chơi , đỡ buồn… !.
Ngóng Tây rồi lại ngóng Đông
Dân lành chán ngán, chẳng trông đợi gì!. Chống tham nhũng?. Chống chi chi…?.
thì vẫn như rứa, mần gì được đâu!.
2- Toàn Đ làm… Nhân sự Cơ sở làm đến… “Cổ”
Trung ương lo … “cái Đầu”
Tứ trụ phần… Đại hội
không vớ vẩn… được đâu!.
3 – Cái mặt
không còn…trơ trơ Già rồi!.Tranh
ghế làm chi
Về làm … “phó mộc” ghế thì có ngay*
Hơn nhau, khối óc, bàn tay…
Đức tài chẳng có, về ngay “cho… ròn”.
Ở là dại, về mớikhôn
để cho “cái mặt” không còn … trơ trơ
Về mau! Dân chúng mong chờ
để cho Đất nước ấm no, trường tồn.
3B. Hà Nội 20/01/2016
Ghi chú * Trả lời PV, Ủy
viên TWĐ, Bộ trưởng Bộ KHĐT Bùi Quang Vinh nói đại ý, đến tuổi về hưu, sẽ về
làm ruộng (mắc dầu nhiều Hiệp hội muốn mời ông làm Chủ tịch).
Ông là 1 trong rất ít BT làm tốt công việc, vì lợi ích chung và không tham quyền
cố vị.
Đôi lời. Năm trước, tôi thấy người ta nói nhiều đến cụm từ "Thay đổi". Có cả khẩu hiệu "Thay đổi hay là "ngỏm"/Chết!" nữa. Đó là nói đến những vấn đề đại sự của Quốc gia, Quốc tế.... Thực ra, Đất Nước buộc phải thay đổi/ đổi mới rồi, còn ngay cả cá nhân mình, cũng nên "Thay đổi" theo đúng quy luật và cho phù hợp . . . Những chuyện to nhớn của Đất nước (như người ta hay nói), đã có... Đ. lo rồi.(Tôi "hổng muốn" lạm bàn). Về phần mình, đầu năm 2016 tôi đã có một tý chút "thay đổi" cho phù hợp. Thiên hạ thường Khai Bút Mồng Một. Tôi lại, Khai bút vào mồng Hai!. Mồng Một, nằm dài./ Mồng Hai, Khai Phím. Có "phá cách" một chút, nhưng phù hợp với hoàn cảnh rất ư là... "hoàn cảnh" của mình.. Nào là, tuổi đã cao, chân yếu, khớp khô, sức chưa hồi phục, máy "hết đat" hay trục trặc... Vì thế..."cho nên" ngày Mồng 1 vừa qua không thể đi chơi đây đó, mà nằm dài ở nhà để nghe điện thoại của người thân và bè bạn xa gần, để xem TV, rồi lên mạng theo dõi Blog, Facebook và lướt Web. Nằm nhà thế mà lại có cái hay, lý thú và bổ ích; vì nhờ CNTT mà mình biết đủ thứ chuyện 5 châu 4 biển, từ Mục Nam quan/ Hữu nghị quan (?!) đến Mũi Cà Mau, chuyện làng chuyện nước. Đặc biêt với các cụ làng Quế Lâm (Cu Lờ); "Đình làng" luôn nhộn nhịp 24/7; tuy "Bà con" không đến thăm được mà vẫn "chuyện trò" như đang bên nhau. Mồng Một "nằm dài" ở nhà, nên tôi đọc được trên Blog "Hoa sim tím" bài thơ"Về Đất Mũi đi anh" của vst; những vần lục bát mượt mà, tình cảm, một bức tranh đẹp giàu chất thơ mà tôi rất thích. Tôi như có dịp về thăm lại vùng Đất Mũi, Miền Tây sông nước, nơi năm ngoái tôi cùng Bà Xã và cô em gái đã đến thăm, say mê chụp, quay bao nhiêu là ảnh, là video; rất tiếc vì trục trặc KT nên ...biến mất gần hết. Nhưng những cảnh thiên nhiên độc đáo, tươi đẹp, nên thơ, những con người chân chất hồn nhiên , đôn hậu ấy còn lưu mãi trong "bộ nhớ" của chúng tôi. Đọc bài thơ "Về Đất Mũi đi anh"của vst, cho tôi cảm hứng để viết mấy vần thơ về Đất Mũi Cà Mau, mảnh đất tận cùng của Tổ quốc về phía Nam, nơi có Cột mốc QG với biểu tương là "Con tầu rẽ sóng ra khơi"; gọi là "Khai Phím" nhân dịp Năm mới 2016. Xin trình Làng bài thơ và thân chúc tất cả Làng ta Sức khỏe - Niềm vui & Mọi sự Tốt lành. THĂM CỘT MỐC "CON TÀU RẼ SÓNG" Em về Đất Mũi cùng anh Bao la rừng Đước, xanh xanh rừng Tràm Sông ngòi, kênh rạch dọc ngang Con Tôm, hạt Gạo cũng mang Tình Người.
"Con tầu rẽ sóng ra khơi"* Kia rồi! Cột mốc giữa trời Cà Mau Mướt xanh Mắm, Đước một màu Nhớ sao Cột Mốc đia đầu*, Hà Giang.
Bốn ngàn năm. Mẹ Việt Nam Khổ đau mà vẫn hiên ngang, vững bền ... Non sông nay đã nối liền Còn đau Biền, Đảo... chưa yên kẻ thù.
Về thăm Đất Mũi mùa Thu Nhớ về Lũng Cú** mây mù giăng giăng Trường Sa sóng gió ... thét gầm Hoàng Sa nằm đó ... máu bầm trong tim!.
Xa rồi!. Nhớ mãi không quên "Con tầu", rừng Đước, một miền xanh tươi ... Tạm biệt nhé, Cà Mau ơi ! Muôn năm, Biển Đảo Đất Trời của ta.
Trung Hải. Hà Nội ngày đầu năm. 2/1/2016
* Biểu tương cột Mốc QG cuối cùng phía nam tại Cà Mau ** Lũng Cú thuộc tỉnh Hà Giang, nơi đặt cột Mốc QG ở đỉnh cao nhất trên bản đồ VN về phía Bắc.n
BBB - Nghe nói tháng 1/2016 sẽ họp ĐH thượng đỉnh. Theo tin từ "TTX Vỉa hè" thì vấn đề "nóng" nhất, gây cấn nhất và quyết tử / liệt nhất của những "người trong cuộc" là vấn đề "nhân sự". Nói nôm na là "vấn đề" của những ..."chiếc ghế",(từ đó, "bao nhiêu LỢI QUYÊN ắt qua tay mình", (nào quyền, nào tiền của, nào cài cắm con cháu vào chỗ "thơm ngon", béo bở...). . Khi mà, như dân gian nói, "ghế thì ít, mà đít thì nhiều". Khi mà trẻ thì ham, mà già còn chưa hết thích.... Khi mà còn có nhiều "nhóm lợi ích", có nhiều thế lực chi phối, thì còn nhiều ... "cam go". (Chỉ qua TV, nhìn nét mặt "căng như mặt trống" của 99,99% các ủy viên ngồi trong hội trường khi nghe ông Tổng đọc diễn văn khai mạc HN 13' thì ta đã đoán được rồi. Chúng ta đã biết họ "chiến đấu" để làm gì?. Có thực sự vì Dân vì Nước như họ vẫn nói, hay trước hết và trên hết vì lơi ích của ... Riêng Họ (như những cái ta nói ở trên). Nếu vậy, thì chỉ là... "Vơ vần mà thôi" như Nhà thơ, Họa sĩ Trần Nhương đã có bài thơ cùng tên mà tôi xin phép đăng lại để Làng cùng đọc. Bài thơ này TG viết đã lâu nhưng vẫn chưa hề cũ và mang tính thời sự nóng hổi.
VỚ VẨN MÀ THÔI Trần Nhương Ngáy 20/7/2015
TNc: Bài thơ tôi viết đã lâu và đã in thành sách. Bỗng dưng thấy người ta ham mê danh vọng, chức nọ quyền kia, có người vừa đó mà đã hư vô, nên lại cho lên trang nhà như một điều tâm sự.
Nào những danh gia vọng tộc
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi .
Chức tước xênh sang mũ áo
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi .
Quyền trượng oai phong ngất ngưởng
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi .
Cổ phần, vi la, tiền như cây cỏ
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi .
Vĩ đại vinh quang thống soái
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi .
Tư tưởng bảo hoàng, ngàn trang triết luận
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi .
Ta đắm đuối với câu thơ, bức hoạ
Cũng vớ vẩn thôi nhưng ta được là ta…
Cỏ cứ mướt chân đê ngày tháng mới
Hoa cứ tàn bạc cánh lối người qua... .
(Rút trong tập thơ Gió làng ta xanh ngát - NXB Hội Nhà văn 2013)
3B -Chắc các quan to đã đọc bài này. Chẳng biết họ nghĩ gì? .Và liệu có tự liên hệ/ so sánh với bản thân mình, đất nước mình... để "học tâp" mấy "ông trùm" của các nước TB phát triển này tý nào không?. Ngay ở ta trước kia, điển hình là cụ Hồ và nhiều vị khác sống giản dị, gần dân ... Thời nay cũng có đôi ba người.. Nhưng đa số quan chức sống rất đế vương, đặc quyền đạc lợi bằng tiền thuế của dân và do vơ vét tham nhũng. Nhân dân rất bức xúc nhưng chẳng làm gì được. Mời Làng đọc và có thể "bình loạn" cho ... "vui". Biết rằng có nghiêm túc và tâm huyết góp ý kiến cũng như ... "nước đổ đầu vịt" mà thôi.
Thủ tướng ngồi toilet và “thứ trưởng đi xe ôm”
Bùi Hải |
Ông Dương Trung Quốc (trái) và ông Trương Đình Tuyển. Xử lý ảnh: Mạnh Quân
Chuyện
kể ông Trương Đình Tuyển, chuyện xe ông Dương Trung Quốc và chuyện Thủ
tướng Phần Lan ngồi trong toilet, sẽ cho ta cái nhìn rất khác về tư duy
“thứ trưởng đi xe ôm” ở VN.
1. “Hơn cả văn minh”
Ngày 23/11/2015, dư luận Phần Lan đọc được một thông tin chấn động:
Hai tuần trước, đương kim Thủ tướng nước họ đã phải ngồi trong toilet
suốt chuyến bay kéo dài 1 giờ đồng hồ.
Đã có kế hoạch đi Oulu từ trước, nhưng bị lỡ mấy chuyến bay, cuối
cùng Thủ tướng Juha Sipilä và phu nhân cũng bắt được một chuyến bay,
nhưng khổ nỗi nó chỉ còn 1 chỗ ngồi.
Thủ tướng Juha Sipilä đã chọn cách cư xử có thể khiến một số quan
tham, quan hống hách ở Việt Nam coi là “không bình thường”: Ông chọn
ngồi trong toilet để nhường chiếc ghế duy nhất cho vợ mình.
Một giờ đồng hồ trong toilet, không làm hình ảnh của vị Thủ tướng
“hèn” đi, trái lại người Phần Lan ca ngợi hành động ấy của ông “hơn cả
văn minh”, “hơn cả đẹp”. 2. Kinh nghiệm đến từ tài xế
Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội Phùng Quốc Hiển
cho rằng, khoán xe công là tốt, nhưng nếu vị thứ trưởng nào đó dùng xe
ôm, taxi đi họp thì sẽ “không được đẹp”.
Trước khi ông Hiển thấy “không được đẹp”, thì ở một đất nước xa xôi,
tân Thủ tướng Canada lại chọn xe bus làm phương tiện đến công sở trong
ngày đầu tiên trên cương vị đứng đầu Chính phủ.
Thủ tướng Justin Trudeau lý giải cho hành động của mình một cách cực
kỳ đơn giản và cực kỳ con người: “Rất nhiều người hàng ngày đều đi làm
bằng phương tiện này”.
Hàng ngày, đại bộ phận người dân, công chức Việt Nam đi làm bằng xe
máy. Vậy thì nếu vị thứ trưởng nào thấy ngại ngùng khi mình cũng đi làm
bằng phương tiện giống “rất nhiều người”, thì họ đáng được đưa sang học
tập kinh nghiệm ở Phần Lan, Canada.
Dù đang thời kỳ thắt lưng buộc bụng ngân sách, nhưng chúng ta vẫn sẵn
sàng cử cán bộ đi nước ngoài để học tập điều hay lẽ phải. Đến một tài
xế ở Đà Nẵng, còn được cử đi mấy nước để xúc tiến du lịch kia mà. 3. Giá vé máy bay và giá của Thủ tướng
Hình ảnh lãnh đạo thế nào mới là đẹp, không phải câu hỏi dễ trả lời,
nhưng chắc chắn việc bắt xe ôm đi họp, chẳng có gì là không đẹp.
Ngày 19/11/2006, Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long đã từ Hà Nội về
nước bằng vé máy bay giá rẻ, sau khi dự hội nghị thượng đỉnh APEC.
Giống người ít tiền Việt Nam, Bộ Ngoại giao Singapore cũng đã phải
“săn” vé từ hàng tháng trước để ông Lý và 10 tùy tùng có được giá vé cực
mềm 108,25 đô la Sinh (bằng 1,1 triệu VNĐ)/ mỗi người theo tỷ giá tại
thời điểm năm 2006.
Cũng giống như vợ chồng phu nhân Thủ tướng Phần Lan, ông Lý và đoàn
cũng không hề đòi hỏi hoặc nhận được sự ưu đãi nào của Tiger Airways.
Hành khách không hề được thông báo có VIP đi cùng.
Sự bình dân, sự tiết kiệm chi phí cho quốc gia của ông Lý và các quan
chức cấp cao ở một nước giàu như Singapore, đã khiến thế giới phải thán
phục. 4. Cử nhân vẫn tự hào
Ngay cả khi đã là ĐBQH, Tổng Thư ký Hội Khoa học lịch sử Việt Nam nhiều năm, ông Quốc vẫn chạy chiếc xe Honda cup 81 cũ kỹ.
Dáng người to lớn và mái đầu bạc trắng của ông khiến người dân dễ nhận ra, nhất là khi ông ngồi trên chiếc xe nhỏ bé, cũ kỹ.
Dù nhận được rất nhiều lời khuyên: Đổi xe đẹp cho tương xứng với những cái mà ông có, nhưng ông Quốc vẫn không lay chuyển.
Ông bảo, chiếc xe chỉ là phương tiện, không phản ánh giá trị thật của người dùng nó.
Chiếc xe, cũng được ông tự hào như cái học vị “cử nhân” của ông.
Ông có nhiều nghiên cứu, nhưng không hề “phấn đấu” để có học hàm học vị GS, TS đặt đằng trước cái tên Dương Trung Quốc.
Ông Đỗ Trọng Ngoạn, một ĐBQH “có tiếng” trong nghị trường về sự quyết
liệt (Nhất Ngoạn, nhì Trân, tam Lân, tứ Quốc: Đỗ Trọng Ngoạn, Nguyễn
Ngọc Trân, Nguyễn Lân Dũng, Dương Trung Quốc) đã nói:
“Cử nhân Dương Trung Quốc còn uyên thâm và có nhiều đóng góp hơn khối GS.TS khác mà tôi biết”.
“Cái áo không làm nên thầy tu”. Một thứ trưởng, bộ trưởng có ngồi xe
ôm đi họp, đi làm, sẽ vẫn được nể trọng, ghi công nếu vị ấy có tâm, có
tài và cống hiến nhiều cho đất nước.
Từ trái qua: Ông Lý Hiển Long
(Thủ tướng Singapore ); Ông Juha Sipilä (Thủ tướng Phần Lan); Ông Justin
Trudeau (Thủ tướng Canada). Xử lý ảnh: Mạnh Quân
5. Bí thư Tỉnh ủy cởi quần áo tặng dân
Nhiều năm trước, khi mới ra trường, tôi được gặp Bí thư Tỉnh ủy Sô Lây Tăng khi đi công tác Kon Tum.
Trong cái đầu đầy những mặc định lý thuyết của một nhà báo non nghề,
tôi “không hiểu nổi” khi thấy một Bí thư Tỉnh ủy oai phong lại bỏ áo sơ
mi ngoài quần, quần ống thụng đơn giản và đi dép lê loẹt quẹt 24/24h.
Có lần, đi thị sát đến làng Đăk Vớt (Đăk Kroong, Đăk Glei) , thấy một
cụ già cởi trần, đóng khố vì nghèo quá, Bí thư Sô Lây Tăng đã không
ngần ngại cởi ngay quần áo đang mặc tặng ông cụ.
Cảm kích trước tình cảm ấy, cụ già đã ôm chầm lấy ông mà khóc.
Con người cực kỳ dân dã, dễ gần, sâu sát, quyết đoán, không chú ý đến
hình thức ấy làm Bí thư Tỉnh ủy đến 10 năm, 8 năm ủy viên TƯ, 15 năm
ĐBQH và đã có những đóng góp không nhỏ. 6. Ai nuôi ai và ai to hơn ai?
Trong diễn đàn kinh doanh “Đầu tư nông nghiệp thời TPP” do CafeF và
Tổng hội nông nghiệp và nông thôn VN vừa tổ chức rất thành công, ông
Trương Đình Tuyển, cựu Bộ trưởng thương mại đã kể câu chuyện chỉ có 2
dòng.
Câu chuyện vui ông Tuyển kể rất đơn giản: Con của một tổng thống nói
với con của một doanh nhân: “Bố tao to hơn bố mày”. Con của doanh nhân
chỉ đáp lại rất ngắn gọn nhưng khiến con tổng thống cứng họng: “Bố tao
nuôi bố mày”.
Ông Tuyển bảo: “Người dân, doanh nghiệp đóng thuế nuôi cán bộ công chức, để ông phục vụ họ, chứ không phải để hành họ”.
Khi ông Đoàn Nguyên Đức mua máy bay riêng, các cổ đông của Hoàng Anh
Gia Lai không phản đối vì họ biết ông Đức không dùng cái máy bay đó để
trang sức cho riêng mình. Nó giúp giá trị thương hiệu của tập đoàn tăng
cao và giúp ông Đức đẻ ra thêm tiền.
Nếu quan chức đi xe ôm “không được đẹp cho lắm” thì những người Việt
đóng thuế nuôi họ có quyền đặt câu hỏi: 40.000 xe công và người ngồi
trên xe, mỗi năm ngốn hết 13.000 tỉ đồng, đã “làm đẹp” đất nước như thế
nào?
Ai sẽ trả lời đến cùng câu hỏi này? Chẳng lẽ lại gửi câu hỏi sang nhờ Thủ tướng Phần Lan, Canada và Singapore giải đáp???