Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Bài của NT Trần Đăng Khoa giới thiệu về thuốc Nam.

BBB. Ở tuổi các Cụ Làng ta, không "bệnh này, cũng tật kia".Đó là quy luật. Những bệnh nan y thường mắc là: Ung thư, tiểu đường, tim, gan, dạ dầy, mỡ máu...Đã có nhiều bài giới thiệu các loại thuốc nam (thảo dược) sưu tầm trong dân gian, nhiều người áp dụng, chữa trị có kết quả tốt.
Tôi đọc được bài viết sau đây của nhà thơ Trần Đăng Khoa về đề tài không phải là thơ, nhưng rất hữu ích cho những ai có những bệnh liên quan tham khảo.
Xin phép được tải về để giới thiệu với Làng và cả cho những người khác đang quan tâm.
"Có bệnh thì vái tứ phương"!.

THUỐC QUÝ ĐÃ CÓ SẴN QUANH TA
                                               TRẦN ĐĂNG KHOA
Câu nói chắc khừ cứ như đinh đóng cột này, không phải kết luận của một nhà khoa học, hay một thầy thuốc lừng danh nào đó, mà lại là sự khẳng định của một bà nhà quê chân lấm tay bùn, đã ở tuổi 90, mà hầu như cả đời chẳng bao giờ bước chân ra khỏi làng. Bà cũng dị ứng luôn với cả giới khoa học. Cứ như lời bà thì dân có học chỉ là lũ mách qué, ăn no dửng mỡ rồi nói linh tinh. Không phải chỉ nói trong những buổi tuyên truyền vệ sinh dịch tễ ở xóm, ở phường, mà họ còn viết đầy cả lên mặt báo. Thì đấy! Họ bảo hôn nhau là chuyền sang nhau hàng triệu triệu con vi trùng. Khiếp! Thế chả nhẽ trước khi hôn nhau, lũ trẻ ranh phải nhúng miệng vào nước sôi, hay đeo khẩu trang hoặc sát cồn và bôi I ốt ư? Ngày xưa, nuôi con, bà toàn nhai cơm rồi mớm cho chúng. Miếng cơm đỏ quạch quết trầu. Thế mà có thấy con vi trùng “vi dút” nào đâu. Sáu đứa lớn lên, trông thằng nào cũng ùng ục như đô vật cả. Cũng cứ theo lời bà thì giời sinh voi, giời ắt sẽ sinh cỏ. Rồi đâu cũng vào đấy tất. Bệnh tật nào giời sinh ra, giời cũng lại cho thuốc chữa trị. Thuốc đầy vườn kia kìa. Thuốc ở trong cây lá đấy. Thuốc đầy xung quanh ta. Ở đâu cũng có. Chỉ con người mới ngu đần. Không ngu đần sao lại chết ngay bên đống thuốc?
Tưởng đó chỉ là chuyện tầm phào. Ai ngờ thật, giời ạ.

Cách đây cũng đã lâu, không biết ai đó đã gửi cho tôi một bài thuốc chữa ung thư. Một căn bệnh hiểm nghèo, cả thế giới còn đang bó tay mà cách chữa lại quá đơn giản. Chỉ lấy lá đu đủ nấu uống như uống nước chè. Thế mà lại khỏi bệnh. Người gửi cho tôi bài thuốc rất quý ấy lại không ghi tên. Bài thuốc như một cái đơn nặc danh. Người nói không chịu trách nhiệm về những gì mình nói. Thế thì làm sao mà có thể tin được. Tôi không tin. Nhưng rồi để tham khảo, như người ta nói, “có bệnh thì vái tứ phương”. Đã vái khắp thiên hạ rồi thì vái thêm một cái nữa vào cõi mịt mù thì cũng đã sao? Tôi nghĩ thế và chuyển bài thuốc vu vơ ấy cho một số bạn bè, như một tư liệu tham khảo. Thế mà rồi bất ngờ, tôi nhân được mấy lời cảm ơn, không phải lời cảm ơn theo kiểu xã giao, mà “Cảm ơn anh. Bài thuốc đúng là thần dược. Nhà em chuyển bệnh rồi”. Có người lại còn hỏi tôi địa chỉ nhà để đến hậu tạ. Gần đây nhất là nhà thơ Trương Hữu Lợi. Bạn đọc nghe đài, chắc đã biết anh. Anh nhiều năm là Trưởng phòng Văn nghệ thiếu nhi, là tác giả của chuyên mục: “Kể chuyện và hát ru cho bé”. Trương Hữu Lợi bị ung thư phổi. Anh đã xạ trị. Tóc cũng đã rụng hết. Bệnh ung thư phổi thường đi rất nhanh. Nhiều người không trụ nổi ba tháng. Vậy mà nhà thơ đã qua 5 năm. Tóc xanh mướt. Da hồng hào.
Thật là một điều kỳ diệu!
Khi viết lại mấy dòng này, tôi đang ở Hà Giang. Liên Chi hội Nhà báo Đài Tiếng nói Việt Nam tổ chức một lớp học báo chí cho bà con miền núi phía Bắc. Giờ giải lao, bên chén trà rừng, mọi người lại bàn về những bài thuốc quý của bà con miền sơn cước. Còn nhớ thời gian khổ, trong những năm kháng chiến chống Pháp, tại chiến khu Việt Bắc, Bác Hồ cũng đã từng từng ốm nặng, tưởng không thể qua khỏi, thế mà rồi chỉ bằng mấy nắm lá rừng, một bà mế Việt Bắc đã chữa cho Bác khỏi bệnh. Chuyện này, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng đã kể khá chi tiết trong một cuốn hồi ký của ông. Giảng viên Đỗ Quý Doãn, nguyên Thứ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin cũng đã sưu tầm được rất nhiều bài thuốc hay. Anh bảo, có căn bệnh có thể điều trị rất nhanh, rất hiệu quả mà không cần dùng đến thuốc. Ví như bệnh đau đầu. Đầu nhức như búa bổ. Chỉ cần day mạnh vào hai vết hõm ở sau tai, thế là khỏi tắp lự. Anh cũng bày cho mọi người. Thấy ứng nghiệm. Có người cảm ơn anh: “Sao anh tài thế! Đúng là tuyệt thật!”. “Nhưng mình có tài gì đâu. Bài thuốc của dân gian đấy chứ! Thuốc mà không phải thuốc”. Cũng theo cựu Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn, nếu bị viêm họng, ho dữ dội, kể cả những người bị bệnh viêm họng mãn tính, cũng có thể chữa rất đơn giản, chỉ xoa dầu gió vào huyệt Dũng Tuyền ở dưới gan bàn chân, nếu ai không biết cái huyệt này thì cứ xoa dầu vào phần hõm ở nửa trên dưới lòng bàn chân, đắp Salonpas lên rồi ngủ một giấc, sáng sau sẽ không còn ho nữa. Nhưng hay nhất, theo anh Doãn, là bài thuốc chữa ung thư gan và men gan cao. Đúng như ai đó đã gửi cho tôi, nhưng chưa đầy đủ. Để bài thuốc thật chuẩn thì phải lấy lá đu đủ, thái ra rồi phơi khô, thêm lá sả nữa. Nếu chia làm mười phần, thì 9 phần lá đu đủ, 1 phần sả, đun uống, thay cho nước chè, có thể uống hàng ngày. Nếu sau ba ngày, thấy phân đen và hôi kinh khủng thì hiệu nghiệm. Nếu ung thư, chắc chắn khỏi, nếu men gan cao thì bệnh cũng sẽ bay biến và không tái phát trở lại. Đó là một điều rất linh diệu.
Gần đây, thầy Thích Thông Thức, Tiến sĩ Phật học, Đại đức, trụ trì chùa Linh Am, Bắc Ninh cũng đã bày cho tôi một bài thuốc trị mỡ máu rất hay. Lấy cây chó đẻ, loại chó đẻ răng cưa, cùng với nửa trái dứa xanh gọt vỏ và một lạng gan lợn, đun sôi chừng 15 phút rồi uống hai lần trước khi ăn nửa tiếng. Sau hai tuần, sẽ sạch mỡ máu. Thày Thích Thông Thức còn dặn tôi, trước khi uống cần qua viện, thử máu để thấy hiệu quả cụ thể. Điều này thì tôi đã thực nghiệm. Tôi qua phố Lãn Ông, mua cây chó đẻ răng cưa (loại chó đẻ bình thường, không hiệu nghiệm). Hầu như quầy thuốc nào cũng có cây chó đe răng cưa, mà rẻ vô cùng. 70 ngàn đồng một bó khá to, phải đến mấy kg. Vừa rồi, khám bệnh, kiểm tra lại, tôi kinh ngạc vì thấy cholesterol và cả triglyceride của mình đều trở lại thưở mười tám, đôi mươi.
Cả tiểu đường, một căn bệnh nan giải nhưng rất nguy hiểm nếu biến chứng, thành nỗi ám ảnh của bao nhiêu người, có thể chữa được bằng thuốc đông y, mà rất hiệu nghiệm. Người bày cho tôi cách chữa này là anh Vũ Hiền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam. Anh Hiền nhiều năm bị tiểu đường. Anh phải uống đến cả chục viên thuốc tây. Uống thuốc tây có thể trị được tiểu đường, nhưng rồi lại bị phản ứng phụ, có thể dẫn đến nảy sinh những căn bệnh khác. Uống thuốc đông y sẽ tránh được hệ lụy này. Anh Hiền cho tôi bài thuốc của nhà thuốc Vạn Tế Hưng, ở số nhà 22 phố Thủ Khoa Huân, phường Tân An, quận Ninh Kiều, thành phố Cần thơ. Dù ở bất cứ đâu cũng mua được thuốc, chỉ cần điện cho chị Hương. Chừng hai ngày sau, nhân viên bưu điện sẽ mang thuốc đến rồi thanh toán tại nhà mình. Thuốc không đắt mà hiệu quả cao. Đây là bài thuốc gia truyền có từ đời nhà Thanh của gia đình, không bị tác dụng phụ, giữ ổn định đường huyết có chỉ số từ 4,5 đến 5,5. Thật kỳ diệu. Đúng là thuốc quý có ở xung quanh ta. Chỉ có điều ta có biết không mà thôi.
Bởi thế, trong số báo này, tôi phải gạt mọi chuyện sang một bên, để thông báo cho các bạn đọc khả kính của tôi, đặc biệt những ai đang có bệnh để biết mà điều trị. Chúc các vị khỏe mạnh và an lành

7 nhận xét:

  1. Xin cung cấp cho những người quan tâm,
    Số Điện Thoại của Nhà thuốc Vạn Tế Hưng, ở 22 Thủ Khoa Huân P.Tân An, TP Cần Thơ mà anh TĐK đã giới thiệu trong bài viết trên. ĐT (0710) 3821 1983

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn anh đã mang về. Em thử làm thuốc mỡ máu xem sao. Còn lá đu đủ chữa ung thư thì nghe nói nhiều rồi , chắc là đúng anh ạ!

    Trả lờiXóa
  3. Trong bài này có nhiều bài thuốc hay rất bổ ích cho chúng ta và bạn bè người thân, để có thể phổ biến tiếp mình xin chép về bạn nhé. Cảm ơn TTH.

    Trả lờiXóa
  4. Tôi đã nghe về bài thuốc đơn giản dùng lá cây đu đủ chữa được ung thư từ bên Úc không rõ có ai đã thực hiện thành công, có lẽ có thể có người dùng được tuy theo cơ địa từng người chứ không phải phổ biến chung được, vẫn nhiều người bị ung thư chạy chưa đủ kiểu sang cả Sing, quang châu.. cũng chỉ kéo dài ít tháng thôi, bệnh này quả là " bó tay.com".

    Trả lờiXóa
  5. Xin cảm ơn các Cụ đã quan tâm.
    "Có bệnh thì vái tứ phương". Biết đâu mấ y bài thuốc "cây nhà lá vườn" lại mang lại niền hy vọng và giúp ích cho "ai đó" thì thật quý hóa.

    Trả lờiXóa

trantrunghai@gmail.com